Trang chủ » Hãy viết bài văn miêu tả hàng phượng vĩ và tiếng ve trường em vào một ngày hè
Hôm nay ngày: 20-10-2014 11:04:56

| Y?�u v?� sống

Thứ Năm, 03 11 2011 11:41

Hãy viết bài văn miêu tả hàng phượng vĩ và tiếng ve trường em vào một ngày hè

(Ngay đăng: 19-09-2013 00:21:57)
            Hot!   
Tiếng ve rền rĩ náo động cả một khoảng trời rực đầy huyết phượng. Hè về mang theo cái oi bức của những ngày cúp điện. Ngoài trời cũng im tiếng gió…
 

Ve ve ve hè về! Vui vui vui hè về! Giai điệu quen thuộc được tấu lên như mời gọi hòa mình vào nhịp sống gấp gáp. Đôi lúc tôi thèm một phút tĩnh lặng để được nhìn, được nghe và dành một chút thanh thản chảy từ nỗi cô đơn, được lang thang trên con đường quê dịu mát thoảng hương đồng nội và cũng để mơ màng nỗi hoài nhớ… về một miền xa thẳm…
 
Tưởng như hè về trong tôi bằng những nhịp đi rất khẽ và tiếng ve cũng bình thản. Chợt giật mình. Chợt hoang mang. Tôi biết tôi chẳng đủ ngây ngô để yêu tiếng ve như thuở trước… Mùa hè với tôi là một kỷ niệm buồn, rất buồn… Gió miên man đưa tôi về khoảng trời mơ mộng năm đó. Ký ức tuổi thơ cùng đứa bạn thân hiện rõ trong tôi. Hai đứa học chung lớp, chơi thân với nhau từ thuở còn cởi trần tắm mưa. Cánh diều tuổi thơ của chúng tôi vẫn bay lên khoảng trời xanh ngắt - ngày hè. Con đường làng thơm ngát mùi cỏ dại vẫn còn in dấu chân ai… Thế nhưng vào mùa hè năm ấy, nó cùng gia đình đi đến một phương trời xa lắc, bỏ tôi một mình trên cánh đồng tuổi thơ. Trước đấy, nó giận tôi mà cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu lý do tại sao, lòng chỉ biết khắc vào hai chữ: thương nhớ! Nếu có ai cho tôi được đặt tên lại cho các mùa, tôi sẽ gọi mùa hè là mùa thương nhớ! Kể từ đó, ngoài cảm giác háo hức mong mùa hè còn là sự chờ đợi cùng với nỗi nhớ miên man. Tôi tin nó sẽ trở về vào một ngày hè…
 
Đối với tôi, mùa hè còn là mùa lao động vất vả nhất, không được thảnh thơi vui chơi ca hát cả ngày như lũ ve lười biếng! Sau chín tháng cặm cụi bài vở, đây là lúc tôi phải làm nhiệm vụ của một người con trai cả: ra đồng giúp ba, bán rau giúp mẹ, chăm lo ao nuôi cá trong vườn nhà… Ngoài ra tôi còn phải làm “thầy giáo làng” giúp lũ trẻ ôn luyện bài vở để… góp thêm khoản học phí cho gia đình vào niên học tới. Tuy vậy, tôi vẫn dành một khoảng lặng cho riêng mình, thả hồn theo từng bước chân, phía trước là chân trời. Có một khoảng không gian của tôi ở đó…
Mùa hè trong tôi còn là nỗi nhớ về thầy cô, bạn bè và mái trường cũ rêu phong với hàng phượng già nở hoa rực cả một khoảng trời mơ mộng… Có đôi lần tôi tự hỏi: “Tại sao hoa phượng chỉ nở đúng vào mùa hè, lại mang cái sắc đỏ rực hồng kia nhỉ?”, rồi tôi chợt thẫn thờ bằng lời vu vơ: “Có còn không nếu hè không mang sắc phượng đỏ?”. Năm nay về trường mới, đâu đó cũng đầy tiếng ve kêu, cũng cái nắng nực nồng nhưng lại thiếu cánh phượng để áp vào trang lưu bút… Một khoảng trống vắng trong lòng mỗi học sinh khi biết yêu màu hoa phượng. Chắc có lẽ nhiều năm sau nữa, khoảng trống ấy cũng khó lấp đầy!
 
Với nhiều người, mùa hè đơn giản chỉ là một mùa trong bốn mùa, không hơn! Nhưng đối với ai đã trải qua thời áo trắng thì hè về là nỗi niềm, là tâm trạng và trong thẳm sâu của tâm hồn ta còn nỗi háo hức đón hè về. Trên đường làng huyết phượng nở thành bông/ Và vườn rộng nhiều trái cây ngon ngọt (Nghỉ hè - Xuân Tâm). Đón hè về là để được ngắm hoa phượng nở, để được nghe tiếng lòng ve kêu, để thêm một lần yêu thương chờ đợi và cũng để thấy cuộc đời cho ta biết bao ý nghĩa…
Nguồn: Lính Chì

cach lam trang da  |   lang sao  |   cach lam dep  |   cach trang diem  |   tam su ban gai  |   thong tin suc khoe  |   cach nau an ngon